Header Ads

Là những người làm công việc bảo vệ pháp luật


Là những người làm công việc bảo vệ pháp luật, họ không nắm rõ các quy định hay tự cho mình quyền được đứng trên pháp luật?


Một phóng viên bị đánh đập ngang nhiên ngay giữa thủ đô, tại hiện trường một vụ án và ngay trước mặt các nhân viên công quyền mặc cảnh phục, kẻ ra tay đã được thừa nhận là chiến sĩ hình sự. Nhưng cho đến lúc này, chưa ai trả lời được câu hỏi phóng viên này bị đánh vì lỗi gì. Và cần thiết phải nhắc lại: Bị đánh một cách dã man chứ không phải trấn áp, khống chế.

Tất cả những hình ảnh, clip thông tin về sự việc đều cho thấy rằng phóng viên Quang Thế (báo Tuổi Trẻ) hoàn toàn không có hành vi nào vượt quá khuôn khổ pháp luật. Đã không có bất kỳ một dây cảnh giới nào được giăng ra tại cầu Nhật Tân (hiện trường vụ việc tài xế một hãng taxi tử vong ngày 23/9). Như vậy nghĩa là Quang Thế cũng như các đồng nghiệp có mặt khi đó đã không phá hoại hiện trường.


Cú ra đòn như phim hành động của một chiến sĩ công an huyện Đông Anh với phóng viên Quang Thế (báo Tuổi Trẻ) tại cầu Nhật Tân ngày 23/9. Ảnh: Báo Giao thông.


Một số kẻ đang vô tình (hay cố tình) bẻ cong hướng dư luận, cổ xúy cho hành động tấn công phóng viên của các cán bộ hình sự huyện Đông Anh khi đó. Những kẻ này cho rằng hoạt động báo chí của các phóng viên có thể sẽ xóa đi các dấu vết tại hiện trường vụ án. Tuy nhiên phải khẳng định rằng, Quang Thế hay tất cả các phóng viên thường xuyên tác nghiệp tại hiện trường đều rất có nhận thức về ranh giới của mình, họ luôn biết vị trí tốt nhất để vừa có được những thông tin phục vụ quần chúng, vừa phối hợp với lực lượng điều tra.

Trong khi đó, cách mà đội hình sự huyện Đông Anh hành động lại không cho thấy một sự chuẩn mực. Đầu tiên phải kể tới ông “dân” nào đó mặc áo trắng, đội chiếc mũ bảo hiểm lệch theo kiểu anh chị chợ búa, khệnh khạng, và liên tục có hành vi xô đẩy, gây hấn với phóng viên. Chính các nhân viên quân lực mặc cảnh phục cũng đã lên tiếng yêu cầu ông “dân” này và một số người xung quanh rời ra chỗ khác theo ghi nhận của clip, nhưng kết thúc là cú đập tay hằn học của người đàn ông mặc thường phục tự giới thiệu một cách không rõ ràng là cán bộ “Mày muốn gì?”.

Thưa các cán bộ hình sự huyện Đông Anh, các phóng viên, nhà báo, luôn chỉ muốn có được những thông tin chính xác, minh bạch và đầy đủ nhất để phục vụ cho nhu cầu thông tin của nhân dân. Họ có mặt ở hiện trường để thực hiện quyền tác nghiệp của báo chí chứ không muốn nhận cú đấm, cú đá có nghề, hành động gây hấn hay muốn có thêm một vài “ông bố” như cách các anh tự xưng trong lúc tấn công phóng viên Quang Thế. Những ai đã xem clip đều cảm thấy bị xúc phạm.

Có một điều cần thiết phải nói ở đây là nhận thức về pháp luật ở cả hai phía, Quang Thế và các đồng nghiệp có mặt tại hiện trường hiểu rõ công việc của lực lượng Công an, họ tôn trọng nhiệm vụ của lực lượng công an và không có lời nói hay hành động nào gây cản trở. Thế nhưng các chiến sĩ hình sự thì khác, đánh người vô tội ngay giữa ban ngày, lăng mạ, xỉ nhục, tiếp tục gây hấn ngay cả khi về trụ sở Công an huyện. Là những người làm công việc bảo vệ pháp luật, họ không nắm rõ các quy định hay tự cho mình quyền được đứng trên pháp luật?

Từ bao giờ mà những người lính hình sự được đào tạo một cách bài bản lại có thể vung tay, vung chân với người khác chỉ vì “áp lực công việc”, “tuổi đời còn trẻ” bằng một “thái độ không đúng” như cách mà vị Đội trưởng Đội CSHS huyện Đông Anh, Thượng tá Phạm Nam Thắng chống chế? Những phóng viên, nhà báo chỉ có duy nhất chiếc máy ghi hình để bảo vệ mình, các anh đã đập nó. Phóng viên Quang Thế đang đại diện cho một cơ quan thông tin đại chúng còn không biết phải làm gì trước những người lực lưỡng hung hăng đòi tấn công, nếu đó là một người dân thì chuyện sẽ ra sao? Có quá nhiều vụ việc làm xấu đi hình ảnh người Công an nhân dân mà người viết cho rằng không cần phải liệt kê ở đây.

Thực tế, người dân trên cả nước cần được thấy những hành động thiết thực hơn của các vị lãnh đạo Công an huyện Đông Anh nói riêng và toàn ngành Công an nói chung, để con sâu không bỏ rầu nồi canh. Chứ không phải trông chờ vào những lời bao biện ngô nghê như của Thượng tá Phạm Nam Thắng. Bởi câu chuyện xảy ra trên cầu Nhật Tân đã gần như ngay lập tức phá vỡ hình tượng của người chiến sĩ hình sự, vốn thầm lặng nhưng luôn được xã hội tôn vinh.


Nếu bạn làm một việc đơn giản “trong vòng pháp luật” nhưng bất ngờ lại bị đe dọa, ngăn cản thì bạn có quyền hỏi: “Luật rừng” và luật pháp, thứ nào… to hơn?


Cuối tháng 9, nhiều sinh viên của trường Đại học Cần Thơ nô nức đón nhận tấm bằng tốt nghiệp sau thời gian học tập vất vả mới có. Nhưng niềm vui này của họ lại bị xen lẫn bằng những hình ảnh vô cùng xấu xí, thậm chí nhuốm màu bạo lực, côn đồ.

Đó là khi bạn bè, người thân của các tân cử nhân vừa giơ máy ảnh, điện thoại ra để lưu lại khoảnh khắc đẹp, thì một loạt gương mặt “xấu” xông đến ngăn cấm, dọa nạt, thậm chí đuổi đánh… Những người này là ai mà lộng hành đến vậy?

Họ là những thợ ảnh xuất hiện tại sân hội trường trung tâm và Nhà điều hành trường Đại học Cần Thơ, rồi tự ban cho mình quyền “thay trời hành đạo” – à, đúng ra là “thay cơ quan chức năng, cấm quay phim chụp ảnh” – để giành cái độc quyền bấm máy kiếm tiền cho riêng mình.



Vấn đề này gây bức xúc với các tân cử nhân và gia đình có mặt tại ngày lễ nhận bằng tốt nghiệp nhưng lại nhận được sự thờ ơ của bảo vệ nhà trường. Nguồn ảnh: Thanh niên.


Câu chuyện trái tai theo kiểu “luật rừng” này xuất hiện chỉ chưa đầy 3 tháng sau khi có vụ nhân viên bảo vệ tại Bệnh viện Nhi TW bắt ép người nhà bệnh nhi phải thuê xe “chỉ định” thì mới được ra viện.

Ngoài 2 câu chuyện gây “bão” dư luận nói trên, chúng ta hoàn toàn có thể rơi vào hoàn cảnh trớ trêu tương tự trong cuộc sống hằng ngày, khi “luật rừng” lại được đặt cao hơn cả luật pháp!

Chẳng hạn như bạn và người thân thử lên hóng gió Hồ Tây, chọn những vị trí đẹp để ngồi thư giãn trên chiếc ghế đá công cộng xem… được không? Chắc là khó, vì theo “luật rừng” thì những chiếc ghế đá đó đều đã bị chiếm dụng cả rồi, với mốc đánh dấu là quả dừa, chai nước ngọt hoặc vài gói bim bim.

Từ những câu chuyện đời thường, cho tới các sự việc bất thường, gây bức xúc như vậy, chúng ta có quyền đặt câu hỏi: Tại sao trong một xã hội tiến bộ, “luật rừng” vẫn có cơ hội soán ngôi… luật pháp phổ biến đến vậy?

Gần như chắc chắn, câu trả lời sẽ phải có từ khóa “bảo kê”!

Nếu không có sự bảo kê, liệu các tay máy côn đồ có ngang nhiên đi lại, áp đặt “luật rừng” của mình trong khuôn viên trung tâm của Đại học Cần Thơ như vậy không, khi các bảo vệ và quản lý nhà trường đều biết chuyện?

Nếu không có sự bảo kê, liệu các bảo vệ của Bệnh viện Nhi TW có hùng hổ tuyên bố “sai thì nghỉ việc”?

Và nếu không có sự bảo kê, liệu các chủ hàng nước trên Hồ Tây có ngang nhiên chiếm chiếc ghế đá công cộng thành công cụ kiếm tiền của mình hay không?

Với những người nghèo thực tế, họ có thể cho rằng “làm gì có bảo kê ở đây”, nhưng như thế thì chỉ có thể giải thích là các cơ quan chức năng quản lý trực tiếp có vấn đề về thính giác và thị giác, nên ai cũng biết, chỉ có họ là lúc rõ, lúc không…

Tiêu chí xây dựng một xã hội đáng sống chắc chắn sẽ không có những từ khóa như “bảo kê” hay “luật rừng”. Vậy những ai đang phải chịu trách nhiệm trực tiếp cho việc phá hoại tiêu chí này? Những kẻ bảo kê hay những kẻ viết ra luật rừng của riêng chúng?

Câu trả lời thực ra rất dễ, thế mà nhiều vị quản lý lại bó tay! Lạ thật!

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.